Thứ Năm, 18 tháng 5, 2017

Lý tưởng

  • Chàng hoạ sĩ hôm nay vừa ném bút
    Bởi vì Mơ và Thực chẳng đi đôi
    Nét hư huyền thấp thoáng ở hồn thôi
    Tài non kém chẳng đem vào lụa được

    Đâu hẳn tội tình chi sơn với thuốc
    Lụa trắng tinh, vải mượt kém gì tơ
    Bút trung thành ngoan ngoãn dưới tay đưa
    Lỗi riêng ở ngón tay trần vụng quá

    Nhạc sĩ với thi nhân đều thế cả
    Dứt hết dây, vò nát mấy mươi trang
    Xấu xa trong vần điệu ý huy hoàng
    Sai lạc nữa lúc phổ vào cung bậc

    Hồ xế tiếng tơ, lời thơ trong đục
    Dẫu êm đềm nhưng chửa thoát phàm thai
    Thanh âm còn mang nặng những trần ai
    Nhắc sao đúng Toàn Hương và Tận Mỹ

    Ôi tài mọn! si lang buồn lắm nhỉ!
    Tình vô biên dành chứa một giai nhân
    Mộng yêu đương ấp ủ quá siêu trần
    Cánh vĩ đại vướng trong lồng thực tế

    Hãy trộn lẫn trong men ngàn giọt lệ
    Thi nhân ơi hoạ sĩ hỡi cầm gia!
    Để nỗi u buồn thầm kín bao la
    Lắng trong cốc với chàng si dại dột

    Bẻ cho nát phím đàn, quăng cán bút
    Xé cho tan nào giấy lụa nào tơ
    Đừng ép duyên ngọc trắng với bùn nhơ
    Thân gió bụi trả về cho gió bụi

    Hồn nghệ sĩ vốn từ xưa nông nổi
    Yêu thiết tha nhưng chẳng chịu thầm yêu
    Kiếm hoài công bày giãi ý cao siêu
    Bằng gỗ lụa trơ trơ bằng thép rắn

    Xin dốc hết nồng cay cho đến cặn
    Uống cho mê và uống nữa cho điên
    Rồi dang tay theo chân gót nàng Men
    Về tắm ở suối Mơ, nguồn Tuyệt đối

    Đàn với bút, tài sơ không chép nổi
    Những cao xa để mộng chẳng nên hình
    Hãy còn men, người vợ goá Lưu Linh
    Đưa lối những chàng say về Lý tưởng

    Nguồn: Vũ Hoàng Chương, Thơ say, Nxb Nguyễn Đình Vượng - Saigon, 1971


    Tác giả: Vũ Hoàng Chương
    Share:

    0 nhận xét:

    Đăng nhận xét

    Recent Posts

    Thống kê Blogspot

    Nhận xét gần đây