Thứ Ba, 27 tháng 6, 2017

Ngậm ngùi - Tác giả: Nguyễn Nhân

  • Một cảm nhận tâm hồn sâu lắng, chữ tình chung nặng vác đời người. Tâm hồn thơ của bạn như dòng chảy mênh mang, kết chặt một tính cách đáng yêu. Mình chia sẽ lại bài nầy nhé.


    Em ra đi, để mình tôi ở lại
    Ôm ngậm ngùi, khắc khoải, đếm thời gian
    Hạ qua đi, vung vãi xác phượng tàn
    Con bướm nhỏ, bẽ bàng màu hoa nắng

    Trời vào thu, khối sầu thêm trĩu nặng
    Anh một mình trong thầm lặng cô liêu
    Sắc vàng thu, quyện khói úa lam chiều
    Trôi bảng lảng, tiếng chim chiều lẻ bạn

    Gói tâm tư, áng thơ tình trút cạn
    Nhặt nỗi buồn, bao ngày tháng mộng mơ
    Chích vành khăn, màu tang trắng dại khờ
    Chôn lối mộng, áng thơ tình dang dỡ

    Trả lại em, tiếng yêu đầu một thuở
    Anh trở về, căn gác trọ không tên
    Buông dòng trôi, con sóng nhỏ bập bềnh
    Lời thương nhớ, vấn vương ngày tiễn biệt

    +Nguyễn Nhân​ 26/06/2017

    Ảnh minh họa
    Share:

    0 nhận xét:

    Đăng nhận xét

    Recent Posts

    Thống kê Blogspot

    Nhận xét gần đây